Article PHẢI CÓ MỘT TẤM LÒNG
Michelle Mai đến Mỹ khi tuổi còn rất nhỏ. Cô là người gốc Huế, tóc dài đến lưng, giọng nói dịu dàng, phong cách nghiêm trang. Các học viên thường bảo nhìn bề ngoài cô trông giống hai chị em ca sĩ Trúc Linh, Trúc Lam. Nhưng đừng vì vậy mà tưởng cô dễ bị ăn hiếp, Michelle nổi tiếng rất nghiêm túc trong công việc, cô nguyên tắc, cứng rắn, chuyên nghiệp, và đòi hỏi học viên sự tôn trọng tuyệt đối với cô cũng như với bản thân họ. Trong những buổi họp ở cơ quan hay các lần gặp gỡ với những quan chức thành phố, giới báo chí, hay bất cứ ai khác, Michelle luôn luôn bênh vực cho bệnh nhân và học viên mình. Đối với cô, bất cứ người nào cũng đáng được tôn trọng và đối xử như nhau. Có lẽ vì vậy mà tỷ lệ học viên hoàn tất chương trình cai nghiện của Michelle rất cao. Sau đây PH xin mời quý vị theo dõi buổi nói chuyện ngắn giữa Phụng Hoàng và chuyên viên cai nghiện xì ke ma tuý Michelle Mai. Nếu quý vị cần sự giúp đỡ miễn phí, xin đừng ngần ngại gọi cho Michelle tại cơ quan AARS ở số điện thoại 271-3900.
Phụng Hoàng (PH): Hi Michelle. Michelle (M): Hi Phụng Hoàng. PH: Michelle ra trường ở đâu hả Michelle? M: Michelle có bằng Bachelor từ trường San Francisco State University, và bằng Master in Psychology từ trường University of San Francisco. PH: Michelle làm trong lãnh vực cai nghiện xì ke ma tuý bao lâu rồi Michelle. M: Tổng cộng trong ngành tâm lý thì năm năm, nhưng trong ngành cai nghiện xì ke ma tuý thì khoảng ba năm. PH: Tại sao Michelle quyết định làm việc trong lãnh vực cai nghiện? M: Lúc đầu khi còn ở trường thì Michelle tính làm cố vấn tâm lý gia đình. Khi Michelle vào làm với AARS thì được để vào chương trình CalWorks, nhưng sau chừng một năm cơ quan thấy tính tình và cách làm việc của Michelle hợp với chương trình cai nghiện hơn nên chuyển Michelle qua, và từ đó Michelle ở trong chương trình này. PH: Vậy lý do gì giữ Michelle lại trong chương trình này. Ba năm là một khoảng thời gian dài lắm. M: Michelle rất thích chương trình này, và tương lai sẽ tiếp tục làm việc trong lãnh vực cai nghiện dù có nhiều khó khăn và trục trặc, mục đích là giúp đỡ cộng đồng. PH: Theo PH thấy thì học viên và bệnh nhân của Michelle có bề ngoài đôi khi làm người khác sợ, vậy Michelle làm cách nào mà họ thương và tôn trọng Michelle như vậy? Michelle làm thế nào để tiếp xúc với các anh chị này? M: Theo Michelle nghĩ thì bệnh nhân rất thông minh, họ nhìn vào và biết ngay người nào họ nên tôn trọng và người nào họ không nên tôn trọng. Michelle không sợ họ vì khi giữa hai người có sự tôn trọng lẫn nhau thì không ai sợ ai hết. Nếu như làm việc này mà sợ họ thì sẽ chẳng bao giờ giúp đỡ họ được đâu. PH: Có phải ý Michelle là nếu như mà trong lòng mình có ác cảm họ, sợ họ, hoặc không tôn trọng họ thì sẽ không làm việc này được? M: Dạ đúng rồi. Trước khi họ vào đây thì mình đã biết một chút xíu về họ rồi. Và mình thật sự phải care cho họ, thương yêu họ. Và nếu mình nói với họ là mình muốn giúp đỡ họ thì họ sẽ cảm nhận được điều đó. PH: Lần thu thanh trước anh Hùng Nguyễn có tâm sự là khi mà ảnh bước chân vô khoá học của Michelle, ảnh có thể làm con người thật của ảnh. Aûnh muốn nói sao cũng được, không sợ bị đánh giá gì hết. Vì vậy PH muốn hỏi Michelle câu này, Michelle có thể chia sẻ vài nét về chương trình của Michelle không? M: Chương trình của Michelle thì đa phần là từ toà đưa qua, khoảng 95% là từ probation, toà, và cảnh sát đưa qua, đa số là tù mới đến luôn, lâu thật lâu mới có người tự nguyện vào. Chương trình cai nghiện là bốn tháng, gọi là outpatient. Người ta đến đây một hoặc hai lần mỗi tuần, tùy theo… Một lớp như vậy là hai tiếng đồng hồ, trong suốt chương trình thì họ sẽ thử nước tiểu bất ngờ, trình diện Michelle và toà đầy đủ. Nói chung là họ phải biết mình làm gì trong vòng bốn thánh mới có thể kết thúc khoá thành công. PH: Nếu trong bốn tháng này mà thử nước tiểu vẫn còn chất gây nghiện thì chuyện gì sẽ xảy ra? Michelle: Trong trường hợp đó mình có thể upgrade treatment của họ, có nghĩa là mình có thể đưa họ vô chương trình cai nghiện 24/24, hay còn gọi là residential treatment. PH: Trong tổng số học viên, bệnh nhân của Michelle thì bao nhiêu phần trăm bị đưa qua chương trình 24/24? M: Có thể nói là 10 cho đến 15% thôi. Phần còn lại có thể cai được. PH: Thưa Michelle, trong khoảng thời gian họ ở trong chương trình, thì điều gì là quan trọng nhất để Michelle có thể giúp họ hoàn tất chương trình cai nghiện? M: Michelle nghĩ trong chương trình này có hai điều quan trọng nhất. Điều thứ nhất là bệnh nhân mình phải có ý chí muốn bỏ. Nếu họ có ý chí muốn bỏ thì họ sẽ bỏ được. Điều thứ hai là mình phải hiểu tâm lý của của người đang nghiện ngập, nếu mình có thể hiểu được họ thì cái gì mình cũng có thể làm được hết. PH: Michelle có thể cho mình một ví dụ cụ thể không, về việc phải hiểu tâm lý của người đang nghiện ngập đó? M: Khi một người nói thật rằng họ đang hút chích, thì mình không nên phê bình họ. Mình phải chấp nhận họ và tiếp nhận họ như một người bình thường. PH: Michelle nói rằng những học viên đến đây đều là người thông minh, đều là người đáng được tôn trọng. Michelle làm sao để họ biết điều đó? M: Michelle nhắc nhở họ mỗi ngày là họ là những người quan trọng trong cộng đồng không thua kém ai cả. Nếu họ biết được điều đó thì cơ hội cai nghiện được sẽ rất là cao. PH: Có bao giờ trong lúc làm việc trong lãnh vực này Michelle cảm thấy mệt mỏi và muốn bỏ cuộc không? M: Đây là một câu hỏi rất tốt. Ngày nào Michelle cũng mệt mỏi vì công việc này hết. Đây không phải là nỗi mệt thể xác, mà là vấn đề tâm lý. Đây là một công việc làm cho trí óc mệt mỏi và không phải ai cũng làm được. Mỗi ngày về đến nhà Michelle cảm thấy đuối hẳn đi. Nhưng khi nghĩ đến mình đang giúp đỡ được nhiều người, và đang giúp đỡ cộng đồng, Michelle lại muốn tiếp tục công việc của mình. PH: PH thấy Michelle làm việc nhiều lắm, hơn tám tiếng một ngày, cuối tuần đôi khi cũng vào làm. Vậy bằng cách nào Michelle giữ cho mình thăng bằng và không mất hy vọng vào bệnh nhân của mình. M: Mỗi tối Michelle đi tập thể dục cho tinh thần được cởi mở. Cuối tuần Michelle đi tham dự những hoạt động trong cộng đồng để học hỏi thêm và chia sẻ những kiến thức đó với học viên và bệnh nhân của Michelle. PH: Michelle thường tham dự những hoạt động nào? M: Bất cứ những hoạt động nào có liên quan đến cộng đồng Việt Nam, đặc biệt có liên quan đến chính trị hoặc gây quỹ. PH: Ph được biết Michelle có ý muốn tham gia vào chính trị trong tương lai. Thông thường giới trẻ Việt Nam ít có ý thích tham gia vào chính trị. Michelle có thể chia sẻ chút ý với mọi người không? M: Lý do Michelle muốn tham gia vào chính trị là vì Michelle thấy cộng đồng mình cần điều đó. Cộng đồng mình cần có những người quan tâm đến các vấn đề xã hội, ví dụ như làm sao để giáo dục con em mình tránh nghiện ngập, để phụ huynh và con em hiểu xì ke ma tuý là một tội rất nặng trong mắt luật pháp. Michelle muốn cộng đồng hiểu rằng chính trị không phải là thắng hay thua mà là tấm lòng muốn giúp đỡ cộng đồng của mình. PH: Theo như Michelle thì ở cương vị hiện tại như một người cố vấn hay chuyên gia tâm lý, Michelle không giúp được cho cộng đồng nhiều như nếu Michelle tham gia vào chính trị? M: Đúng rồi. Michelle có thể nói với PH là hiện tại trong quận hạt Santa Clara Michelle là người Việt Nam duy nhất có thể làm được việc này, trụ trong lãnh vực cai nghiện xì ke ma tuý. Michelle muốn ra ngoài, học hỏi nhiều hơn, làm quen nhiều người hơn, giúp đỡ được nhiều người hơn. PH: Theo những nghiên cứu và kinh nghiệm bản thân thì phụ huynh Việt Nam thường khuyến khích con theo lãnh vực y khoa, luật pháp, hoặc khoa học. Ít người muốn con theo học lãnh vực tâm lý hoặc chính trị. Michelle nghĩ sao về điều này? M: Theo Michelle nghĩ thì nếu con em mình muốn làm nghề gì học ngành gì thì nên để họ theo ý thích của họ. Michelle hiểu rằng phụ huynh Việt Nam thường muốn con em học ra bác sĩ, kỹ sư, luật sư, nhưng thực sự điều quan trọng là họ có vui không? Riêng bản thân Michelle thì công việc hiện tại rất khó khăn, lương không cao, làm việc rất nhiều bất kể ngày đêm, nhưng Michelle biết rằng mình đang giúp đỡ người khác và đó là điều quan trọng nhất. Điều thứ hai là Michelle thấy mình có một mục đích sống, một lý do để mình tồn tại trên cuộc đời này. PH: Cám ơn Michelle thật nhiều. Mong rằng Michelle tiếp tục đi con đường mình đã chọn, làm được thật nhiều điều cho những người cần sự giúp đỡ của Michelle. Nếu có người cần giúp đỡ trong lãnh vực nghiện ngập thì họ cần phải làm gì hở Michelle? M: Quý vị nào đã lỡ nghiện ngập thì nên đi cai ngay, đừng đợi đến khi bị bắt vì tội nghiệp xì ke ma tuý rất là nặng trong mắt luật pháp tại Mỹ. Gia đình nên khuyến khích người thân bạn bè đi cai nghiện ngay. Quận hạt mình có rất nhiều chương trình cai nghiện, nhưng AARS là nơi duy nhất có chương trình cai nghiện bằng tiếng Việt, được điều hành bởi Michelle. Quý vị có thể liên lạc với Michelle Mai tại AARS ở số điện thoại 408-271-3900.
Chương trình Tâm An rất mong nhận được ý kiến đóng góp của quý vị. Nếu quý vị muốn tìm hiểu chi tiết về chương trình giúp cai nghiện miễn phí, xin liên lạc Phoenix tại cơ quan AARS ở số điện thoại 408-271-3900 ext. 333, hoặc địa chỉ email taman@aars-inc.org Cơ quan AARS tọa lạc tại 1340 đường Tully phòng 304, ngay gần Bay Furniture. Phụng Hoàng xin thân ái kính chào quý vị và hẹn gặp lại trong chương trình tuần sau cũng vào lúc 9g30 sáng thứ Bảy trên băng tần 1500 AM của đài Dân Sinh. Chương trình được tài trợ bở Caring Across Communities, một dự án của cơ quan Robert Wood Johnson.
|
||||||||
|
|
||||||||
|









