Article EM KHÔNG CÒN HỨNG THÚ CHƠI GAME
Để tiếp tục đề tài Thế Giới Aûo của tháng 3, tuần này Phụng Hoàng kính mời quý vị thính giả lắng nghe câu chuyện của chị Jessica và em Michale, con trai chị. Cách đây hơn nửa năm khi có dịp nói chuyện với chị Jessica, chị tâm sự rất lo lắng về việc con trai mình mê chơi game quá độ. Lúc ấy chị đã dùng từ ‘ghiền.’ Chị bảo, ‘Nó ghiền chơi game em ạ. Ghiền đến độ không chơi là không vui vẻ, mặt mũi khi nào cũng dàu dàu.’ Lần này khi tôi nói chuyện với chị, chị báo tin mừng Michael đã ngừng mê chơi game từ mấy tháng nay. Tôi hỏi chị bí quyết thì chị bảo, ‘Không biết nữa em ơi. Bây giờ nó thích cái khác nên không chơi game nữa. Với lại chắc tại nó bận rộn quá. Bây giờ thì đứa Uùt chị lại ghiền. Trời ạ.’ Chị tiếp, ‘Thì nãy giờ nè, chị nói nó ngừng chơi game để đi tắm, vậy mà nó lần lữa cả nửa tiếng rồi có đứng dậy được đâu. Cứ năn nỉ mẹ cho con thêm năm phút để qua level này nữa là xong. Năm phút rồi năm phút, ngày nào cũng chừng đó chuyện la hoài.’ Được cái là các con chị không vì chơi game mà lơ là học hành. Nói cách khác, luật của gia đình chị Jessica là đi học về, ăn uống nghỉ ngơi chút ít xong rồi làm homework. Làm bài xong xuôi hết rồi muốn làm gì thì làm. Mỗi ngày chỉ được chơi game từ 1 đến 1 tiếng rưỡi, hai tiếng là hết cỡ, không được chơi hơn nữa. Chị Jessica kể, ‘Chỉ có con bé Út dạo này ham chơi game quá hơi lơ là học bài. Ví dụ bài tập năm trang thì nó làm 4 trang rưỡi, chừa lại nửa trang vậy đó. Ham làm gấp để đi chơi mà. May mà tụi chị check lại chứ nếu không thì…’ Khi tôi bày tỏ thắc mắc riêng của mình về việc muốn biết lý do ghiền chơi game của các em vì bản thân mình chưa hề chơi qua bao giờ, chị thẳng thắn, ‘Em ơi người lớn còn ghiền chứ đừng nói con nít. Ngày xưa chị tức mình không biết tụi nhỏ nó ghiền cái quái quỷ gì. Chị bèn ngồi xuống thử chơi cho biết, vậy mà không đứng dậy được đó em, chơi một lèo gần hai tiếng đồng hồ luôn. Em biết không, chị biết một người, năm nay 40 tuổi rồi, đi làm về là lao vào chơi game đến khi đi ngủ, không bồ bịch, không sở thích gì hết, chẳng TV, chẳng shopping, suốt thời gian rảnh chỉ có game thôi. Game nó có cái gì lạ lắm, đã chơi rồi là không dứt ra được đâu.’
Giống như chị Jessica bảo, đã chơi rồi là không dứt ra được, mà Michael con trai chị lại ngừng chơi từ mấy tháng nay. Tôi bèn xin phép chị được phỏng vấn Michael. Em chơi game từ năm lớp 4, mỗi ngày chơi 2 tiếng, và em chỉ ngừng chơi từ đầu năm học này khi em lên lớp 10. Để trả lời câu hỏi vì sao em thích chơi game, Michael bảo,
I think Asian people, or Vietnamese people don’t go out as much as the other American people, so we find things to do inside the house. That’s why a lot of people are addicted to games or the Internet. Em nghĩ rằng người Châu Á, hay người Việt
When I played the games, there’s this feeling, that I want to beat the game, that I want to accomplish it, you know. And I have the game on my laptop and I play with other people from around the world. I want to beat them too. Khi em chơi games, em có cảm giác như thế này, em muốn thắng, và em muốn đạt được thành quả nào đó. Và khi em có máy laptop và chơi game với nhiều người khắp thế giới, em muốn thắng họ.
Michael nhớ lại mỗi khi mẹ nhắc hết giờ chơi game, em đã rất bực mình.
I feel mad because sometimes when she says ‘Time’s up’ I am doing good in the game, or I am almost done with it, with a level or something. Em rất giận, bực bội vì nhiều khi lúc mẹ bảo hết giờ chơi rồi là lúc em đang được điểm cao, hay em sắp vượt qua được một Level nữa. Lúc đó em không muốn ngừng chút nào.
Khi tôi hỏi vì sao em đột nhiên ngừng chơi sau hơn 5 năm, Michael chia sẻ,
Games are not exciting to me as before. And I focus on other things like school and ROTC (Reserve Officers’ Training Corp) and other community services. I have too many things to do. After school I have things like ROTC. We do drill and compete in parades. So we practice three days a week for two hours. And then on other days I have badminton. It ends at 6:30, so when I get home on Monday and Wednesday I have Martial Arts till 8:30pm. I do my homework during the break of martial arts and after when I get home. Đối với em game không còn hứng thú như xưa nữa. Em có nhiều hoạt động khác sau giờ học như là ROTC hay các hoạt động phục vụ cộng đồng khác. Em có quá nhiều việc phải làm. Sau giờ học em tham gia ROTC, Reserve Officers’ Training Corp. Tụi em tập quân sự để tham gia thi đua và diễu hành cho nên phải tập 2 ngày một tuần, mỗi lần 2 tiếng. Vào những thứ Hai và thứ Tư em chơi cầu lông trong đội của trường cho đến 6 giờ 30. Sau khi chơi xong em đi học võ luôn đến 8g30 tối mới về nhà. Em làm bài tập ở chỗ học võ lúc nghỉ giải lao và sau khi về đến nhà.
Khi tôi hỏi Michael ý kiến của riêng em về phương pháp cha mẹ có thể làm để giúp các em hạn chế việc chơi game đến độ bỏ những sở thích khác, em trả lời.
One of the reasons I stopped playing is because games nowadays are getting more costly, so the parents should stop buying the game. Một trong những lý do em ngừng chơi games là vì dạo này games rất mắc tiền. Em nghĩ cha mẹ nên ngừng mua games cho con cái.
For the parents, if they want to restrict the game even on the Internet, there is a way to block out the games on the Internet, block sites and firewall it so you cannot connect with games. And stop buying the game for them if they won’t listen. Phụ huynh cũng có thể hạn chế việc chơi game trên Internet bằng cách ngăn chận những trang web chơi game trên máy, như vậy các bạn sẽ không thể vào chơi game. Và hãy ngừng mua games cho các bạn nếu họ không nghe lời.
Tôi kể Michael nghe về lời tâm sự của các bậc phụ huynh, rằng họ không thể không có đường dây Internet trong nhà vì thời bây giờ thầy cô cho bài tập qua Email, và các em cần lên Internet để làm bài. Vì lý do đó, tuy rất muốn bỏ đường dây Internet để con cái khỏi chơi game nữa, cha mẹ cũng không thể làm được vì sợ ảnh hưởng việc làm bài của con. Michael góp ý, The school also has computer labs and the library has computers, where you can go on to do homework, but you cannot play games. Like the library of my school, they do not allow you to watch video, and they block out all the bad sites like My Space and all the game sites, so all I can really do is check my mail and do homework. Ở trường nào cũng có phòng computer lab và thư viện cũng có computers cho các học sinh làm bài tập, nhưng học sinh không thể chơi games ở những nơi này. Giống như thư viện trường em, chúng em không được coi video, và họ ngăn chận tất cả những website không lành mạnh như My Space va tất cả những trang web chơi games. Vì vậy khi ở trường tụi em chỉ có thể check mail và làm homework.
Theo như Micheal vừa chia sẻ, một phương pháp mà các phụ huynh có thể làm là cho các em ở lại trường sau giờ học để làm bài, hoặc ít ra là vào check email, in bài tập ra rồi về nhà làm. Hoặc nhờ một người quen, họ hàng, hay bạn bè rành về Internet giúp khoá lại các trang web chơi game hay những trang có nội dung không lành mạnh, tạo mật mã mà chỉ các phụ huynh biết. Với cách đó các em chỉ có thể vào Internet để học hành hay check mail mà thôi.
Nhưng có lẽ như Michael tâm sự lúc đầu với chúng ta, có lẽ điều chính yếu là tìm cách khuyến khích các em tham gia các hoạt động ngoại khoá để thấy rằng game không là giải trí duy nhất và hấp dẫn nữa. Nếu quá bận rộn và có nhiều sở thích lành mạnh khác, từ từ các em sẽ nhận ra game không đáng cho các em tốn thời gian, tiền bạc, và công sức như trước.
You can talk to them about their interests, what they want to do when they grow up, what they are interested in life. And I guess to get some of their friends to join the club, and that would start the interest in them. Phụ huynh có thể nói chuyện với con cái về sở thích của họ, xem họ muốn làm gì khi lớn lên, và họ thích làm gì trong hiện tại. Em cũng nghĩ rằng phụ huynh có thể liên lạc với các bạn bè của con, kêu bạn bè rủ con cái vào một câu lạc bộ nào đó. Phụng Hoàng xin thay mặt chương trình cám ơn chị Jessica và Michael đã bỏ thời gian quý báu chia sẻ những kinh nghiệm cá nhân trong đề tài chơi games tuần này. Thân mời quý vị thính giả tiếp tục theo dõi chương trình tuần tới, cũng với đề tài Thế Giới Aûo.
Chương trình Tâm An rất mong nhận được ý kiến đóng góp của quý vị độc giả. Mọi ý kiến xin gửi về địa chỉ email taman@aars-inc.org hay gọi cho số điện thoại 408-271-3900 ext. 303. Phụng Hoàng xin mời quý vị lắng nghe chương trình phát thanh vào sáng thứ Bảy lúc 9giờ trên băng tần 1500 AM của đài Dân Sinh. Đặc biệt, nếu quý vị cần thông tin về chương cai nghiện xì ke, ma tuý, cũng có thể liên lạc với Michelle Mai tại 408-271-3900 ext. 308 Chương trình được tài trợ bởi Caring Across Communities, một dự án của cơ quan Robert Wood Johnson.
|
||||||||
|
|
||||||||
|









