Vietnamese In San Jose
IRCC
Boat People Museum
Article

ĐÃ MẤT ĐI NAY TÌM THẤY LẠI

 

Quý vị thính giả thân mến, để tiếp tục chuỗi phóng sự về chất cai nghiện, tuần này Phụng Hoàng gửi đến quý vị câu chuyện của anh Hải Đỗ. Cũng như anh Hùng của tuần trước, anh Hải đã cai nghiện thành công hơn một năm nay. Anh trở lại cuộc sống bình thường, đi làm, có gia đình, và thấy quý cuộc sống này vô cùng. Có một vài điểm chung giữa những chia sẻ của anh và anh Hùng. Thứ nhất là cả hai anh đều thấy sự khinh rẻ của người khác dành cho mình là điều không chịu được. Thứ hai là cả hai anh đều cảm thấy chán nản, mệt mỏi và ghét bỏ con người cũ của mình, và quyết định trở thành người mới dù nhiều khó khăn đối diện trước mắt. Và cuối cùng là cả hai anh đều thấy cuộc sống đáng yêu hơn, thấy tự hào với bản thân hơn, thấy hạnh phúc hơn với quyết định của mình. 

 

Hải (H): Hải biết được Michelle nhờ chương trình cai nghiện các chất kích thích. Hải bị bắt và chọn tham gia chương trình của Michelle.

Phụng Hoàng (PH): Ngày đầu đến với chương trình cảm giác anh Hải như thế nào?

H: Hải tới đó rất là thoải mái, nói chuyện với nhau, sinh hoạt với nhau, vì sao mình phải ở vào cảnh đó, làm cách nào để thoát khỏi cảnh đó. Lúc đầu đi học nghĩ là khó khăn, này nọ, làm mình cũng trằn trọc lắm, nhưng mà tới đó rồi sẽ thấy thích hơn. Chương trình làm mình thoải mái, mình thấy tinh thần mình khác đi.

PH: Anh Hải hoàn tất chương trình của Michelle bao lâu rồi?

H: Hơn một năm rồi, và từ đó Hải không dùng nữa.

PH: PH nghe nói là sau khi ngừng rồi, khoảng thời gian sau đó rất dễ quay lại dùng chất kích thích phải không ạ?

H: Đối với Hải thì khác. Đúng là có những người nghĩ rằng xong chương trình rồi chơi lại thì sẽ không bị bắt nữa. Hải thì khác. Hải có mẹ, có gia đình, có trách nhiệm với gia đình, Hải nghĩ đến trách nhiệm của Hải nhiều hơn. Hải trải qua những cảnh đó ngày xưa, cũng bạn bè này nọ, cảm thấy không vui không tốt gì mấy, trái lại hại cho mình nhiều quá, mất mát nhiều quá.

PH: Mất mát cái gì thưa anh?

H: Lòng tự tôn. Gia đình nhìn Hải bằng ánh mắt khác. Hải đi làm người ta không tin tưởng Hải nữa. Họ nghĩ rằng mình là thằng hút sách làm sao mà đi làm việc được.

H: Trong thời gian theo chương trình của Michelle, gia đình Hải cũng ủng hộ, nhưng do chính bản thân Hải là chính. Hải biết được mình muốn bỏ nghiện, thì nơi Michelle giúp Hải có điều kiện làm được ước muốn đó.

PH: Thái độ của Michelle với anh Hải như thế nào?

H: Michelle lúc nào cũng open hết, và lúc nào cũng ân cần giúp đỡ những học viên trong chương trình.

PH: Còn những người bạn học chung?

H: Không biết sao mà nói vì mỗi người có hoàn cảnh riêng của họ. Có người tới đó vì muốn hoàn tất cho xong đòi hỏi của toà. Có người đến với lòng mong muốn có được điều kiện giúp đỡ họ thoát khỏi con đường nghiện ngập.

PH: Chương trình gồm bao nhiêu lớp thưa anh?

H: Thường là 16 lớp. Sau đó có aftercare program cho những ai muốn tham gia để giúp mình khỏi quay lại con đường cũ.

PH: Khoảng lớp thứ bao nhiêu thì anh Hải chắc chắn rằng mình sẽ bỏ hút sách?

H: Khi mà vào chương trình thì trong lòng lúc nào cũng ready. Và vào lớp thứ 10 là chắc chắn rồi.

 

Hải: Ngày xưa Hải cũng có gia đình đàng hoàng, làm ăn và sống đời sống rất là vui vẻ. Rồi có nhiều chuyện buồn xảy đến, Hải và bà xã ly dị, và nhiều chuyện xảy đến nữa. Một phần nữa là Hải có tánh đi chơi, cứ buồn là đi chơi, nhậu nhẹt này nọ. Mới ban đầu cứ nghĩ nó thường lắm, cứ thử cho vui, party rồi quean. Rồi mỗi lần có men rượu vô là lý trí không tỉnh táo nữa, rồi từ từ dùng nhiều lên, mỗi ngày thành thói quen. Khoảng sáu tháng sau là không thể thiếu nó nữa. Mới đầu là vài tuần một lần, rồi sau đó mỗi tuần hai ba lần, rồi mỗi ngày, và cuối cùng lúc nào cũng muốn.

 

Khi chơi cái đó vô cơ thể nhìn khác, mình không ăn uống nữa, và sắc mặt mình thức đêm thức hôm, rồi cử chỉ và thái độ của mình sẽ khác. Người nhà thấy biết.

PH: Phản ứng đầu tiên của họ?

H: Khuyên mình thôi. Gia đình Hải là gia đình nề nếp lắm, họ khuyên không được rồi thì dùng những biện pháp như là từ chối hay làm cho mình tự ái.

PH: Thái độ đó có giúp mình bỏ không hay làm mình nghiện thêm?

H: Phần đông thường thường là ‘đã nói tui dzị rồi tui làm luôn cho bỏ ghét, tui không cần mấy người nữa, tui không có care tới.’

PH: Vậy thì vì sao khi vào chương trình của Michelle anh lại bỏ được?

H: Mình ngồi lại và suy nghĩ, ‘Không lẽ đời sống mình cứ như vậy hoài? Công ơn cha mẹ nuôi dạy mình là một người bình thường mà tại sao lại chuốc lấy cái tàn tật này, đổi lấy sự khi dễ.’ Bên cạnh đó chẳng lẽ mình cứ tù tội hoài, cuộc sống sẽ kết thúc vô nghĩa vậy sao? Sẵn bây giờ có cơ hội giúp mình, thôi bỏ luôn. Trong xã hội mà có những người như Michelle hiểu được cái cảnh ngộ của mình, tạo điều kiện giúp đỡ cho mình, mình chụp lấy cơ hội đó để thoát ra quá khứ của mình. 

 

Khi mà Hải tới chỗ văn phòng Michelle thì thấy mọi người ở đó có cõi lòng open, ân cần giúp đỡ mình lắm. Rất là thoải mái, khi mình tới đó rất là thoải mái. Thậm chí họ còn giúp mình những việc như ra toà, liên lạc với probation officer cho mình luôn.

PH: Anh có lời khuyên nào cho các bạn trẻ?

H: Hải nghĩ rằng chuyện buồn gì cũng có cách giải quyết, nếu không giải quyết liền được thì từ từ sẽ có cách khác. Chứ khi nhúng chân vô chuyện đó rồi thì sẽ thất bại hơn nữa, rồi mang thêm bối cảnh xấu nữa, nên đừng thử, và đừng lún sâu vào con đường Hải đã trải qua.

PH: Còn quý vị phụ huynh thì sao anh Hải? Họ phải làm gì?

H: Những bậc cha mẹ nên tìm hiểu và thông cảm cho con của mình. Tìm điều kiện để giúp đỡ, giống như có nhiều người bị lấy bằng lái không có điều kiện để đi thử nước tiểu, gia đình nên giúp họ đi test, đi học đi hành, vào chương trình giống như của Michelle. Đừng có chà đạp, la rầy, chửi rủa thêm, và nghĩ rằng con mình không ra gì nữa cho mất luôn thì sau này sẽ hối tiếc hơn.

PH: Một kinh nghiệm nào anh muốn chia sẻ?

H: Hải giữ cho mình tỉnh táo, đừng để men rượu làm mình mất lý trí. Qua khỏi 50% giữa tỉnh táo và say rượu là lý trí mình sẽ yếu đi, mình cứ muốn có cảm giác phấn khởi hơn hơn, thì mình dễ dàng dùng chất kích thích. Tốt nhất là nên tránh xa mấy chất kích thích.

PH: Bạn bè thì sao thưa anh?

H: Khi mà Hải bỏ được thì Hải phải tránh xa những người bạn cũ hết. Hải chỉ tiếp xúc với những người bạn mới, và phải chắc chắn là họ không dùng xì ke ma tuý Hải mới dám chơi.

 

Thậm chí không đi đến những nơi mà có thể gặp lại những người cũ nữa. Tốt nhất là nên thay đổi môi trường sống của mình. Vì khi gặp lại dễ dàng nhớ lắm và dễ dàng bị lôi cuốn lại.

Và Hải đặt trách nhiệm mình lên trước hết, bù lại những gì mình đã mất mát. Hiện tại Hải có gia đình. Hải có con, có mẹ, có cha, Hải trở lại với trách nhiệm cũ của Hải. Hải rất quý cuộc sống này, đã mất mát rồi một lần và kiếm lại được.

PH: Trước khi ngừng cuộc phỏng vấn xin anh Hải kể cho mọi người cùng nghe một kỷ niệm buồn trong thời gian anh nghiện ngập.

H: Trong thời gian Hải ở ngoài hút sách không dám về nhà. Có khi về nhà Hải chỉ muốn thăm gia đình hay lấy quần áo. Ở nhà, má của Hải nữa, nghĩ rằng Hải về nhà chỉ để lấy vật dụng đem bán để đi hút sách. Hải rất buồn, tới bây giờ vẫn nhớ.

 

Quý thính giả thân mến. Cuối buổi nói chuyện với anh Hải Phụng Hoàng tự nghiệm lại thái độ của mình với những người nghiện ngập. Phụng Hoàng tự hỏi phải chăng mình cũng như những người khác, nếu không sợ hãi xa lánh thì cũng coi thường họ, khinh bỉ họ mà không tìm hiểu hay thông cảm cho họ.  Một câu mà Michelle thường nhắc đi nhắc lại về công việc của cô là ‘không thể coi thường ai hết. Ai bước vào cửa ngồi xuống đối diện với Michelle cũng là một con người đáng được tôn trọng và lắng nghe.’  Phải chăng đã đến lúc mỗi người chúng ta coi việc nghiện ngập là một cơn bệnh nan y, giống như bệnh tiểu đường hay bệnh ung thu. Người bệnh cần được nâng đỡ, thông cảm, giúp đỡ trong việc định bệnh và điều trị. Người bệnh cần được xã hội, cộng đồng và gia đình ủng hộ tinh thần và vật chất để họ không bị bệnh nữa.  Phải chăng đã đến lúc chúng ta ngừng đánh giá người khác mà thay vào đó là tạo điều kiện giúp đỡ họ và gia đình họ thoát ra khỏi con đường đau khổ ấy. Xin mời quý vị lắng nghe câu chuyện tiếp theo vào tuần sau.

 

 

 Chương trình Tâm An rất mong nhận được ý kiến đóng góp của quý vị độc giả. Mọi ý kiến xin gửi về địa chỉ email taman@aars-inc.org hay gọi cho số điện thoại 408-271-3900 ext. 303. Phụng Hoàng xin mời quý vị lắng nghe chương trình phát thanh vào sáng thứ Bảy lúc 9giờ trên băng tần 1500 AM của đài Dân Sinh. Đặc biệt, nếu quý vị cần thông tin về chương cai nghiện xì ke, ma tuý, cũng có thể liên lạc với Michelle Mai tại 408-271-3900 ext. 308 Chương trình được tài trợ bởi Caring Across Communities, một dự án của cơ quan Robert Wood Johnson.

 


In bàiIn bàiEmailEmailÝ kiếnÝ kiếnXem tất cảXem tất cả